Đại quân dần đi xa.
Chuyến đi này, chẳng biết sẽ có bao nhiêu người máu nhuộm sa trường, cũng chẳng rõ được mấy ai có thể bình an trở về.
Trong thành, tất cả mọi người đều gác lại công việc đang dang dở. Bọn họ bước ra khỏi nhà, đứng trên đường phố, đăm đăm nhìn theo những bóng lưng đang khuất dần. Thần sắc ai nấy đều thẫn thờ, nán lại hồi lâu vẫn chưa chịu rời đi.
Đó là phu quân, là hài nhi của bọn họ...
Bàn Phù cũng rời khỏi chủ điện, đứng trên bậc thềm, đăm đăm nhìn về phía xa, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.