Thiên địa chợt tĩnh lặng.
Chúng sinh chi đao chém nát mọi tầng phòng hộ, cắm phập vào thiên địa chi nhãn, từng giọt máu tươi màu trắng từ trong nhãn cầu rỉ ra.
Trời, đổ máu rồi!
Khoảnh khắc này, toàn bộ hỗn độn thời không chìm trong bầu không khí tịch liêu, áp bách đến mức khiến người ta nghẹt thở. Cảm giác này tựa như sự bình yên trước cơn bão, có lẽ ngay giây tiếp theo sẽ là dời non lấp biển, thiên tai địa diệt.
Vạn vật chúng sinh cũng chẳng hề cảm thấy vui sướng khi trọng thương được thiên địa. Ngược lại, tâm trạng ai nấy đều trở nên nặng nề, phảng phất như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra.