"Tự giới thiệu một chút, tôi tên là Diệp Thất Ngôn."
"Hư Không, ngài đang nói cái gì vậy? Ta... tại sao ta nghe không hiểu? Ta chính là Thực Du, là Chân thần bẩm sinh cơ mà! Chẳng phải ngài từng nói với ta, sở dĩ Chung mạt của ta là chán ăn, là vì ta quá đặc biệt sao?"
Thực Du liều mạng giãy giụa, chất vấn con mắt khổng lồ đang ẩn khuất trên chín tầng trời kia.
Hư Không dứt khoát không dùng ý thức để nói chuyện với nó nữa. Từ hình dáng con mắt kia, hắn trực tiếp hóa thành một nam thanh niên loài người vô cùng tuấn tú.
"Ha ha ha, đương nhiên là lừa ngươi rồi. Ủa? Thật ra chính ngươi cũng phải tự nhận ra chứ nhỉ? Sau khi ăn no, hay nói đúng hơn là sau khi ăn mất một phần cơ thể của chính mình, ngươi có thấy bản thân bớt ngu xuẩn hơn trước không? Có thể suy nghĩ thấu đáo hơn, thay vì cứ làm một con chó điên chỉ biết cắn xé lung tung đúng không~?"