"Ngươi... ngươi là người của Hoàng Kim tộc?"
Gã đàn ông đứng chết trân, trừng mắt nhìn vương miện nguyệt quế trên đầu Diệp Thất Ngôn.
Gã chỉ biết đến sự tồn tại của thứ này qua mấy câu chuyện thu thập được trước kia, chứ chưa từng nghĩ ở thời đại này lại được tận mắt nhìn thấy nó trên người kẻ khác.
"Sai rồi, ta là con người."
"Không thể nào! Con người làm sao sở hữu được vương miện nguyệt quế của Hoàng Kim tộc! Ngươi nói dối! Đây là vinh dự tối cao chỉ dành cho những kẻ đạt được vinh quang, nghi thức do ta tổ chức cũng... ơ... ơ... không đúng! Sao ta lại nói nhiều thế này?"