Ngày hôm sau.
Tề Nghiễn Thanh lập tức đến số 5 lầu 404 thăm hỏi. Người ra mở cửa là một thanh niên trông có phần ngây ngô khờ khạo, nhưng đôi mắt lại sáng tỏ lạ thường.
“Mời ngồi.”
Thanh niên mời hắn vào nhà, cảm tạ hắn đã đến thăm phụ mẫu mình, còn đưa cho Tề Nghiễn Thanh một phong hồng bao, nhờ hắn lúc ở nhà nhớ để mắt chăm nom hai vị lão nhân.
Tề Nghiễn Thanh ngồi lại một lúc, còn thanh niên thì cứ tranh làm hết việc này đến việc khác, bận bịu ngược xuôi. Đồ đạc hỏng trong nhà, hắn tự tay sửa sang; thứ nào không sửa được thì mang xuống lầu vứt vào thùng rác. Hắn còn sửa lại ống nước, thay bóng đèn, chỉnh kênh truyền hình, trò chuyện vài câu với hàng xóm...