Hôi Hùng đã thu hồi [Dã Thú] từ sớm, trở lại dáng vẻ người bình thường.
Gã ôm bả vai máu chảy ròng ròng, chậm rãi đi về phía cửa: "Tiểu Lưu! Đừng bắn! Người mình đây!"
"Chú Hùng..." Hai tay Tiểu Lưu vẫn siết chặt khẩu súng, cả người hơi run lên, mặt cắt không còn giọt máu: "Mọi... mọi người không sao chứ?"
"Không sao, khụ khụ." Hôi Hùng ho khan một tiếng, cười bảo: "Thằng nhóc cậu, bắn chuẩn phết đấy."
Sắc mặt Tiểu Lưu càng thêm khó coi. Dù tài bắn súng của cậu đúng là rất chuẩn, cũng chẳng phải lần đầu nổ súng, nhưng giết người thì đây mới là lần đầu tiên.