"Tiêu rồi..."
Thấy tên tóc xanh gọi người, sắc mặt Chung Linh biến đổi dữ dội: "Sao hắn lại gọi người tới ngay lúc này chứ... Đây là sân bay mà..."
Chung Nhị Thúc: "Xem ra bị đánh đến phát điên rồi... Đám người này hống hách ở Phổ Địa quen rồi, đã bao giờ phải chịu uất ức thế này đâu. Chuyện hôm nay e là khó giải quyết êm đẹp đây..."
Chung Linh: "Không được! Cháu phải ra nhắc nhở anh ấy..."
"Đứng lại!" Chung Nhị Thúc quát: "Chuyện đã ầm ĩ lên rồi, cháu qua đó bây giờ chỉ chuốc thêm rắc rối thôi. Hơn nữa cháu nhìn dáng vẻ của cậu thanh niên kia xem, có chút xíu sợ hãi nào đâu, cháu có ra cảnh báo cũng vô ích... Loại người này ở đại lục chắc cũng ngông cuồng quen rồi, căn bản không lọt tai lời khuyên của người khác đâu..."