Chỉ thấy.
Đám ăn xin kia đã bị cưỡng chế đuổi ra ngoài. Dù sự xuất hiện của bọn họ vẫn khiến không ít khách hàng ngứa mắt, thậm chí bỏ đi thẳng, nhưng nhìn chung ảnh hưởng vẫn không nghiêm trọng bằng đám người Đạo Môn vừa nãy. Tổng giám đốc trung tâm thương mại miễn cưỡng chấp nhận được chuyện này, nhưng trực giác mách bảo ông ta hôm nay có gì đó sai sai. Bình thường, một trung tâm thương mại cao cấp như chỗ họ cơ bản sẽ không bị người của Đạo Môn ghé thăm. Dù có xuất hiện thì cùng lắm chỉ một hai kẻ hoạt động lẻ tẻ, chứ kéo đến mười mấy, hai chục người thì đã thành băng nhóm rồi. Mà đã là băng nhóm thì theo lý phải biết chút quy củ mới đúng.
Phải biết rõ ai đụng được, ai không đụng được chứ!
Cho dù đám Đạo Môn kia thật sự nổi lòng tham, nhưng còn đám ăn xin kia thì sao? Từ khi nào mà ăn xin cũng dám chọc vào một thế lực như Hoàn Vũ? Ai cho bọn chúng dũng khí đấy? Có ăn gan hùm mật gấu cũng chẳng dám mới phải, rốt cuộc là sai ở đâu nhỉ?
Đang lúc Tổng giám đốc trung tâm thương mại mải chìm trong suy nghĩ.