Vừa bước vào sảnh lớn, đập vào mắt mọi người là hàng bảo vệ đứng thẳng tắp hai bên. Vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc, vô cùng trẻ trung và toát lên khí thế bừng bừng.
Có người không kìm được trầm trồ: "Bảo vệ ở đây trông oách thế nhỉ? Hơn đứt mấy ông bảo vệ bên khu nhà mình. Bảo vệ khu tôi toàn mấy bác ngoài năm mươi cả rồi."
Có người lại than thở: "Khu nhà ông đã là cái thá gì? Chỗ tôi đang ở bảo vệ toàn là các cụ, sáu ông cộng lại chắc không nổi tám cái răng. Đừng nói đến chuyện bảo vệ an ninh, lúc lái xe vào cổng tôi còn chẳng dám bóp còi. Chỉ sợ còi to quá làm các cụ giật mình ngã lăn ra đấy thì lại rước họa vào thân..."
Có người lại bĩu môi: "Mấy cái này chả giải quyết được gì đâu. Bây giờ mới mở bán thì bảo vệ khu nào chả trẻ, vài năm nữa lại thay toàn ông già cho xem, một giuộc với nhau cả thôi! Ban đầu cứ trưng ra mấy thứ làm màu để lòe thiên hạ..."
Câu này vừa thốt ra.