“Khoan đã, chuyện nơi này không phải do bọn ta làm!”
“Thiết Hán thúc thúc!!”
Thủy Thiên Nhu cũng vội vàng lên tiếng:
“Là ta! Thủy Mạn cô cô không phải do đại ca ca giết! Lúc bọn ta đến, Thủy Mạn cô cô đã...”
Hán tử kia sững sờ, dường như không dám tin vào mắt mình. Hắn đưa tay dụi mắt thật mạnh, xác nhận những gì mình thấy không phải ảo giác, rồi lập tức bịch một tiếng quỳ xuống đất: