Nói đoạn, hắn đưa mắt nhìn sang nữ tử áo đen vẫn đang quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân bất động.
Bước tới trước mặt nữ nhân này, Phương Thư Văn tiện tay giật phăng tấm khăn che mặt của ả.
Ẩn dưới lớp khăn là một dung nhan khá xinh đẹp.
Có điều Phương Thư Văn chẳng mảy may có ý thương hoa tiếc ngọc. Hắn búng tay gieo một sợi tơ khí vào người ả, sau đó điểm luôn á huyệt.
Xong xuôi, hắn mới quay sang Liễu Trường Dạ: