Ngay khi Đại Dũng vặn xong chiếc ốc vít cuối cùng, hắn chợt thấy mu bàn tay lành lạnh.
Đại Dũng ngẩng đầu nhìn lên trời.
Vầng trăng tròn màu máu treo lơ lửng nơi chân trời, vài đốm trắng tựa như những tinh linh đang lững lờ rơi xuống từ trên cao.
Chúng vương trên nóc chiếc xe vừa cải tạo xong, rớt xuống lùm cây bụi đầy cỏ khô, và vương cả lên những mái đầu bết dính dầu mỡ của mọi người.
Bông tuyết trắng pha chút sắc hồng nhạt, tựa như muốn gột rửa thế giới này thêm một lần nữa.