"1747, cậu khá lắm. Số tiền lần trước cậu nhặt được, tôi đã trả lại cho người mất rồi!"
"Tuy nhiên, tinh thần nhặt được của rơi trả lại người mất của cậu vẫn rất đáng được biểu dương!"
"Nếu lần sau có nhặt được tiền nữa, hy vọng cậu tiếp tục phát huy phẩm chất cao đẹp này nhé!"
Trong phòng quản giáo, gã ngục tốt tham lam cười híp mắt nhìn Trần Dã. Gã vừa nói vừa bưng tách trà lên nhấp một ngụm, vẻ mặt vô cùng thư thái.
Trần Dã cũng nở nụ cười ngây ngô, chất phác: "Vẫn là nhờ lãnh đạo dạy dỗ tốt ạ. Tôi cũng được tắm mình trong ánh sáng soi đường chỉ lối của lãnh đạo nên mới làm được việc tốt như vậy!"