Lúc này, bọn họ chỉ muốn mau chóng rời khỏi Minh Nguyệt đảo, thoát khỏi chốn thị phi của Lâm gia này!
"Hi vọng đừng xảy ra thêm biến cố gì nữa, nắm xương già này của ta không chịu nổi thêm một lần nào nữa đâu."
Ông Bách sắc mặt trắng bệch, cất tiếng than thở.
Ở một bên, Trịnh Mai đứng che chắn trước mặt Trịnh Thúy Thúy vốn đã không thể đứng vững, trong mắt bà cũng tràn ngập vẻ lo âu.
Thế nhưng người đời thường nói: Càng sợ điều gì, điều đó lại càng đến.Ngay khi lâu thuyền vừa rời khỏi Minh Nguyệt đảo chưa đầy trăm mét, đám người đã nhìn thấy những luồng hồng quang từ quảng trường trung tâm hòn đảo phóng ra bốn phương tám hướng.