Ngồi trong khoang thuyền, Trần Miểu vén một góc rèm của chiếc thuyền ô bồng, nhìn ra bên ngoài.
Thuyền ô bồng không quay lại cây cầu ban đầu mà xuôi theo dòng sông nhỏ, tiếp tục lướt về phía trước.
Từ những ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn của người đi đường hai bên bờ, Trần Miểu có thể phán đoán lúc này bọn họ không hề che giấu hành tung.
Cứ thế lướt đi trên mặt nước chừng hơn trăm mét, khi một vòm cầu khác hiện ra, Trần Miểu lập tức tập trung tinh thần.
Thuyền ô bồng tiến vào vòm cầu, ngay khoảnh khắc thân thuyền hoàn toàn bị bóng tối bao trùm, con thuyền bỗng quay đầu.