Chu Nguyên Chương cho gọi, Tống Ẩn không thể không đi.
Nhưng suốt dọc đường, đương nhiên sắc mặt Tống Ẩn chẳng lấy gì làm vui vẻ, cứ càu nhàu mãi.
"Chu lão đầu này lại bị làm sao thế? Chuyện bé bằng cái rắm cũng gọi ta tới."
"Đã bảo không cần thượng triều mà lại nuốt lời, rõ ràng là ngứa mắt không muốn để ta sống yên ổn mà."
Nghe Tống Ẩn cằn nhằn, Tống công công nào dám hé răng, suốt dọc đường chỉ biết cười xòa bồi tiếp.