Chu Đệ chẳng màng hình tượng, vung chân đạp Lương Ích mấy cước liên tiếp trước mặt bao người. Dẫu vậy vẫn chưa hả giận, hắn chỉ thẳng vào mũi tên quan mà mắng xối xả:
"Tên cẩu quan nhà ngươi thế mà còn mặt mũi nói câu đọc sách thánh hiền, biết rõ liêm sỉ sao? Ngươi tự nhìn lại xem bản thân đã làm ra những chuyện gì?"
"Thân là phụ mẫu quan một phương, thế mà lại câu kết với liệt thân tàn hại bách tính, chặn đường cướp bóc. Ta thật sự cảm thấy hổ thẹn khi có loại cẩu quan như ngươi."
"Bây giờ ta sẽ lôi tên cẩu quan nhà ngươi đi diễu phố, để bách tính dưới quyền trút sạch cơn giận trong lòng. Ta phải để cho con dân Đại Minh biết được, bất kể là quan viên hay liệt thân, kẻ nào dám lừa gạt, bóc lột bách tính, ta tuyệt đối không tha!"
"Ta có lòng tốt tăng bổng lộc cho các ngươi, lại còn phát thêm thưởng cuối năm, vậy mà các ngươi lại phụ sự tín nhiệm của ta như thế này đây."