Tiếng gào khóc thảm thiết ngoài đại điện dần yếu đi, rồi tắt hẳn.
Hồi lâu sau, Hoàng thái tôn Chu Doãn Văn mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, dè dặt hỏi: "Hoàng gia gia cớ sao lại giết hắn? Người cho rằng hắn đang nói dối ư?"
Chu Nguyên Chương nhìn chằm chằm Chu Doãn Văn một lúc lâu, bấy giờ mới chậm rãi lắc đầu: "Chắc cũng đúng đến tám chín phần mười."
Chu Doãn Văn càng thêm khó hiểu: "Vậy tại sao Hoàng gia gia không thưởng mà lại giết?"
Nét mặt Chu Nguyên Chương thoáng chút cô liêu, ông khẽ thở dài: "Doãn Văn, hai năm nay lão Tứ nộp bạc cống rất dứt khoát, chẳng còn cò kè mặc cả với ta như trước nữa. Chỉ nhìn vào điểm này, ta đã đoán được Oa quốc ắt hẳn có thứ đáng giá."