Tư thế vung kiếm của Trần Huyền vô cùng quái dị, lúc thì hắn bổ từ trên xuống, lúc lại quét ngang từ bên dưới để đánh lén.
Nhìn bề ngoài, hệt như Trần Huyền đang coi thanh kiếm là một cây gậy.
Nhát kiếm thứ hai chém xuống, Phan Triều Vĩ kia lại chỉ có thể giương thương lên chống đỡ.
Sau mỗi lần va chạm, hắn đều cảm thấy hai cánh tay tê rần!
Hắn muốn kéo giãn khoảng cách, nhưng tốc độ xuất kiếm của Trần Huyền quá nhanh. Hắn vừa định lùi lại, nhát kiếm tiếp theo đã chém tới.