Trần Huyền hít sâu một hơi, cảm nhận hương thơm thoang thoảng từ mỹ nhân trước mắt. Hắn định thần lại, vội vàng lên tiếng: "Chuyện đó... Phó lâu chủ, làm thơ thì không thành vấn đề, nhưng chúng ta cứ xuống trước rồi hẵng nói có được không?"
"Làm thơ không thành vấn đề?" Đôi mắt Tử Diên khẽ sáng lên: "Sao thế? Công tử không thích kiểu nữ tử như ta ư?"
"Cũng không hẳn!" Trần Huyền đáp: "Chỉ là ta có một thỉnh cầu khác!"
Tử Diên thấy lạ, liếc nhìn Trần Huyền một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn rời khỏi người hắn. Nàng ngồi sang một bên, một tay chống cằm hỏi: "Không biết công tử có thỉnh cầu gì?"
Trần Huyền trầm ngâm nói: "Thực không dám giấu, ta vô tình lạc vào Thập Vạn Đại Sơn, kết quả không tìm được đường ra. Lặn lội trèo đèo lội suối mãi mới tới được Lâu Ngoại Lâu. Ta biết quý lâu có phân hiệu ở khắp nơi, nên mới trăn trở, không biết lúc người của Lâu Ngoại Lâu rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn, có thể tiện đường dắt ta theo cùng được không?"