Nói xong, hắn cũng không nói thêm gì nữa.
Nhưng rõ ràng, Trần Huyền có thể cảm nhận được tâm trạng của Độ Ách và Thẩm Lâm đang không tốt lắm!
Đồ nướng xong cũng chẳng buồn ăn, hai người chỉ ngồi trầm mặc ở đằng kia, không nói một lời.
Trần Huyền chẳng buồn để ý đến bọn họ. Hắn không thể nào hiểu nổi cái cảm giác khó lòng tiến thêm dù chỉ nửa bước sau khi đã đạt tới cửu phẩm của những người này.
Còn về Tây Hải, trong lòng Trần Huyền đã hạ quyết tâm, tương lai sớm muộn gì hắn cũng phải đến đó xông pha một chuyến.