Sắc mặt Lâm Kiên khẽ động, hỏi: "Đại phu nhân nói vậy là có ý gì?"
"Ta phụng mệnh tiếp quản Việt Châu, có quyền bổ nhiệm và bãi miễn quan viên nơi đây!" Lâm Uyển lạnh lùng đáp: "Cho nên, bây giờ ngươi không còn là Trường sử nữa!"
"Đại phu nhân đang nói đùa sao?" Một kẻ bước lên phía trước lên tiếng: "Đại phu nhân, ngài vừa tới Việt Châu đã muốn bãi miễn Trường sử của một châu ư?"
"Ngươi lại là ai?" Lâm Uyển hỏi.
"Tại hạ là Tư pháp tham quân Việt Châu, Lục Ung!" Người nọ dõng dạc nói: "Đại phu nhân, ta biết đại quân của Tướng quân phủ vẫn còn kẹt lại ngoài Hầu Nhi sơn, cho nên người của Tướng quân phủ không cần phải buông lời đe dọa bọn ta như vậy đâu!"