Trần Huyền nhìn Lý Tinh Vũ, hắn thậm chí còn thấy được một tia cầu xin sâu trong ánh mắt vị tiểu hoàng đế này.
Hắn chợt thấy đối phương có chút đáng thương!
Bản thân hắn mới mười sáu tuổi, dù có chút đặc biệt nhưng cũng đâu đến mức trở thành cọng rơm cứu mạng của hoàng đế. Hành động này của Lý Tinh Vũ đúng là có bệnh thì vái tứ phương.
Thế nhưng đồng thời, Trần Huyền cũng nhìn ra sự bất đắc dĩ của Lý Tinh Vũ.
Văn võ cả triều, vậy mà chẳng có lấy một ai dám đứng ra bày mưu tính kế cho hắn, đến mức hắn phải tìm tới một kẻ chỉ mới gặp mặt đúng một lần như mình.