Hóa vàng xong xuôi, Tiêu Mặc và Hùng Mạt Mạt mở vò rượu, rưới xuống trước bia mộ, hai người lại cùng nâng chén cạn ly, để an ủi anh linh phu thê Hùng tông chủ trên trời.
Gần tới giờ trưa, hai người Tiêu Mặc thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi cất bước xuống núi.
Dọc đường đi, tuy Hùng Mạt Mạt vô cùng trầm mặc, nhưng Tiêu Mặc vẫn nhìn ra nàng đang dần chấp nhận sự thật phụ mẫu đã qua đời, đồng thời cũng đang cố gắng hết sức để bản thân trở nên kiên cường hơn.
"Muội có muốn dời phần mộ của lệnh tôn về lại Thiên Viêm tông không?"
Lúc xuống núi, Tiêu Mặc cất lời hỏi.