Nhìn con phệ tâm cổ còn nhỏ hơn cả hạt hồng đậu này, lại nghe những lời nữ tử Đồ Sơn kia vừa nói, chân mày Khương Thanh Y nhíu chặt, thần sắc càng thêm phần khó chịu.
Kiếm khí lượn lờ quanh thân Khương Thanh Y cũng ngày một nồng đậm.
Dường như chỉ cần Khương Thanh Y động một ý niệm, Đồ Sơn Khám Khám sẽ lập tức hóa thành vô số mảnh vụn xác thịt.
"Quốc chủ các ngươi rốt cuộc có ý gì?" Từng chữ từng câu của Khương Thanh Y chấn thẳng vào thần hồn Đồ Sơn Khám Khám: "Sao nào? Chẳng lẽ nàng ta nghĩ bản tọa muốn có được một nam nhân mà còn phải dùng đến phệ tâm cổ hay sao?"
Đồ Sơn Khám Khám nhẹ nhàng lau đi vết máu nơi khóe miệng, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ: "Vãn bối đương nhiên không dám nghĩ như vậy, chỉ là có một số phương pháp dùng đến sẽ trực tiếp hơn, đỡ tốn không ít công sức."