"Sư huynh..."
Tiêu Mặc vừa bước ra khỏi đại điện, phía sau bỗng vang lên tiếng gọi nức nở của Hư Tĩnh. Tiểu hòa thượng vừa lau nước mắt vừa chạy đuổi theo.
"Hư Tĩnh à, sao thế?" Tiêu Mặc dừng bước, xoay người lại, mỉm cười nhìn tiểu sư đệ đang đỏ hoe hai mắt.
"Sư huynh, huynh... huynh thật sự muốn hoàn tục sao? Sau này huynh... thật sự không làm hòa thượng nữa ư?"
Hư Tĩnh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Tiêu Mặc, trong mắt tràn ngập vẻ quyến luyến không nỡ rời xa, giọng nói mang theo vài phần buồn bã không sao che giấu được.