Đêm hôm đó, Dư Uy Hổ trằn trọc thao thức.
Hắn không biết con đường phía trước ở phương nào, không biết đúng hay sai, cũng chẳng còn vướng bận trong những ân oán tình thù dĩ vãng nữa.
Đại ca ở nơi đâu, hy vọng... ở ngay nơi đó!
Sáng sớm hôm sau, đoàn người hộ tống rầm rộ lên đường.
Bốn ngàn nhân khẩu, với địa bàn hiện nay, Dư Triều Dương hoàn toàn có thể tiếp nhận một cách dễ dàng.