Hai chân Trần Hữu Lượng mềm nhũn, thân người tuột thẳng xuống, dây thừng siết chặt lấy nách khiến hắn đau đến nhe răng trợn mắt.
Đám thân binh cuống cuồng gỡ dây thừng cho hắn. Hai chân vừa chạm đất, Trần Hữu Lượng đã co cẳng bỏ chạy thục mạng.
Hắn chạy nhanh như điên.
Nhanh đến mức không kịp dặn dò bất kỳ ai, nhanh đến mức chẳng dám ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.
Hắn men theo chân tường thành cắm cổ chạy về hướng nam, bỏ lại phía sau tiếng gầm thét kinh thiên động địa của Lý Văn Trung khi xông lên đầu thành.