Bốn chữ ngắn ngủi giản đơn, nhưng lại đòi hỏi phải hội đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, thiếu một thứ cũng không xong.
Thế nào là rồng?
Bậc quân vương của một đế quốc mới xứng gọi là rồng!
Con rồng mà Đường Phương Sinh chém hôm nay, tuyệt không phải loại tiểu quốc phế vật ất ơ ven đường, cũng chẳng phải con rồng bị đại quân áp sát rồi bắt giết ngay giữa hoàng cung địch quốc.
Mà đó là một siêu cường quốc với thực lực tổng thể vượt trội hơn hẳn Tống quốc, lập quốc chưa đầy mười lăm năm đã đè bẹp cả Khiết Đan lẫn Tống quốc mà đánh!