Lý Thế Dân nhìn mấy vị tiên sinh rời đi, hồi lâu vẫn không cất lời.
Hắn biết thời khắc của mình cũng sắp đến, cơ thể đã bắt đầu trở nên nhẹ bẫng, nhẹ như đang bước trên mây.
Những chiến trường từng đi qua, những doanh trại từng đạp phá, những bảo điện từng bước lên, trong khoảnh khắc này thảy đều trở nên xa xôi và mơ hồ.
Hắn xoay người, nhìn Giang Dư đang lặng lẽ đứng một bên, chợt lên tiếng: "Giang phu nhân, trẫm... ta, ta thay mặt Triều Dương tạ ơn nàng. Những năm qua, nàng vất vả rồi."
Giang Dư hơi ngẩn người, sau đó vô cùng nghiêm túc gật đầu.