Sau hơn mười lần qua lại như thế, vật nhỏ lại lăn về dưới chân Cố Hàn, khuôn mặt đầy vẻ mong chờ nhận lấy hai viên thần tinh hắn đưa, ăn vô cùng ngon lành.
Đây chính là sự ăn ý đã hình thành giữa nó và Cố Hàn.
Ta làm bóng cho ngươi đá, ngươi phải lo cơm cho ta.
Một cuộc giao dịch rất đơn giản, cực kỳ mộc mạc.
Nhờ sự dạy dỗ không ngừng nghỉ của Cố Hàn, nó đã hiểu ra kẻ lấy nó làm bóng đá này rất nghèo, không kham nổi cảnh nó ăn uống thả cửa. Cho nên nó ăn rất chậm rãi và nghiêm túc, dần dần hình thành nên tác phong cùng thói quen sống cần kiệm, mộc mạc.