Nơi sâu nhất trong cổ chiến trường là một vùng đổ nát hoang tàn.
Trong làn hung vụ cuồn cuộn dâng trào, một bộ hài cốt loạng choạng tiến về phía trước. Chỉ là vừa đi chưa được bao xa, nó đã rã rời, xương xẩu rơi vãi đầy đất. Nó chẳng hề hoảng hốt, hai bàn tay xương xẩu thành thạo nhặt nhạnh từng khúc xương, tự lắp ráp lại cơ thể, rồi tiếp tục cất bước tiến lên.
Ba bước một ghép.
Năm bước một rã.
Cứ liên tục chắp vá rồi lại rã rời như thế, nó gian nan lê bước. Chẳng biết đã qua bao lâu, rốt cuộc nó cũng tới trước một màn sáng màu xanh biếc gần như vô tận. Chỉ là chưa kịp đến gần, màn sáng bỗng chấn động, một sợi dây leo đen ngòm, thô to mang theo khí tức u lãnh và tà ác vô tận đột ngột lao vụt ra!