"Đa tạ đại ca ca!"
Tiểu cô nương vui vẻ mỉm cười, trong ánh mắt ảm đạm lóe lên một tia thần thái. Chỉ là so với việc cảm tạ, nàng dường như hứng thú với cái đầu trọc của Vân Phàm hơn. Hai bàn tay nhỏ bé vỗ tới vỗ lui, miệng cười khúc khích không ngừng, chơi đùa vô cùng thích thú, khiến cái đầu đang sáng bóng kia cũng biến thành đen thui một mảng.
Vân chó săn đành cam chịu số phận.
Tuy bàn tay của tiểu cô nương lạnh buốt thấu xương, sờ lên đầu dường như khiến cả tu vi của hắn cũng bị áp chế đôi phần, nhưng ngoài chuyện đó ra thì không còn gì bất thường nữa.
Cố Hàn hiểu rất rõ.