"Tiểu hữu."
Lúc này, mười mấy người do Triệu Diễm để lại đồng loạt tiến đến trước mặt Cố Hàn, vây quanh bảo vệ chặt chẽ nhóm người bọn họ.
Tâm phúc của hắn dĩ nhiên không chỉ có ngần này, nhưng hắn cũng hiểu rõ, mấu chốt của trận chiến hôm nay nằm ở hắn và hai huynh đệ Nhậm gia. Những người khác không ảnh hưởng nhiều đến chiến cục, thế nên hắn mới chỉ mang theo chừng này tinh anh.
"Chư vị."
Cố Hàn mỉm cười nói: "Không cần bận tâm đến ta, mấy kẻ triệt địa cảnh cùng thông thiên cảnh kia cứ giao cho các ngươi, tránh để chúng chó cùng rứt dậu, quay sang ra tay với những người khác."