Lý Đại Tuyết quay lại, tháo kính trượt tuyết ra, hai má vẫn còn ửng hồng, vẻ mặt vô cùng phấn khích.
Cô vừa cười vừa nói: "Đã quá đi mất, đúng là trượt tuyết vẫn vui nhất!"
"Chị thì đã rồi, em đứng xem mà sợ thót tim, đừng trượt nữa đấy nhé."
Thẩm Tiêu Nguyệt kéo Lý Đại Tuyết lại, chẳng dám nhìn thêm nữa.
"Không trượt nữa, mọi người cứ đứng mãi thế này cũng chán, chúng ta đổi sang trò gì nhẹ nhàng hơn đi."