“Đi thôi, anh đưa em về!”
Lâm Nhàn lăn hai vòng trên giường, đè thẳng lên người Hồ Vũ Miên.
Hôn nhẹ lên trán cô một cái, hắn mới xoay người xuống giường.
“Sau này không được thế nữa đâu đấy! Kỳ cục lắm!”
Lời trách móc của Hồ Vũ Miên nghe cứ như đang làm nũng, chẳng đáng sợ chút nào.