“Thầy Lưu, nóng giận hại gan đấy. Tuổi trẻ ai mà chẳng từng viết thư tình, để tôi xem nào.”
Lâm Nhàn nhìn sang Tiểu Nhã, thấy cô bé không phản đối, chỉ ngượng ngùng lén liếc hắn một cái.
Lưu Đức Hậu cau mày, bưng tách trà lên: “Cậu dạy học sinh của mình như thế đấy à?!”
“Văn phong này... cũng ra gì đấy chứ.”
Lâm Nhàn nghiêm túc nhận xét: “Thầy xem đoạn mở đầu này, ‘Cậu như một tia sáng, chiếu rọi những ngày tháng ảm đạm của tớ’ — Dùng ánh sáng làm ẩn dụ, tính gợi hình rất cao.”