Phòng livestream thứ tư.
Thần Thần nằm mát-xa trên ghế một lúc lâu, nhưng cứ thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Cậu nhóc ngồi dậy, đưa mắt nhìn quanh sân một vòng, cuối cùng dừng lại ở chiếc loa Bluetooth nhỏ màu đen đặt trong góc phòng khách.
"Đúng rồi! Không có nhạc thì chán chết đi được!"
Thần Thần vỗ đùi cái đét, lấy điện thoại ra kết nối với loa.
"Cục cục cục, lại đây nghe nhạc nào."
Thần Thần rải một nắm thóc ra trước loa, dụ cả đàn gà mái xúm lại.
"Cho mấy đứa thưởng thức âm nhạc cao cấp nhé."
Cậu nhóc chọn một bản Dạ khúc của Mozart: "Cái này gọi là nhạc cổ điển, hiểu chưa? Nghe xong đẻ trứng mới ngon được."
Mấy con gà mái ngẩng lên, nghiêng ngó nhìn cậu nhóc một cái rồi lại cúi xuống mổ thóc tiếp.
Cười xỉu, cho gà nghe nhạc Mozart, Thần Thần định đào tạo nghệ sĩ đẻ trứng à?
Cái tư duy này của Thần Thần đúng là di truyền 100% từ Anh chàng buông xuôi, người bình thường sao nghĩ ra được pha xử lý cồng kềnh này.
Thần Thần chắp tay sau lưng, đi loanh quanh dạo bước ra vườn rau, tiện tay vặt một quả cà chua.
Cậu nhóc mang ra vòi nước rửa sơ qua rồi cắn nhai rôm rốp ngon lành.
"Đại Hoàng!"
Thần Thần cất tiếng gọi.
Tai Đại Hoàng khẽ giật giật, nó lười biếng ngẩng lên nhìn cậu nhóc một cái rồi lại vùi đầu vào giữa hai chân trước.
"Lại đây, lại đây mau!"
Thần Thần chạy ù tới, nắm vòng cổ lôi Đại Hoàng ra giữa sân.
Sau đó, cậu nhóc lục trong nhà kho ra chiếc xe lắc trẻ em rồi buộc dây nối vào người Đại Hoàng.
"Đi thôi, bình thường tầm này bố cũng dắt chó đi dạo rồi, lượn vài vòng quanh sân nào."
Thần Thần ngồi chễm chệ trên xe lắc, hô to: "Xuất phát!"
"Gâu gâu gâu!"
Đại Hoàng sủa lên mấy tiếng rồi bắt đầu chạy lon ton trên nền gạch ngoài sân.
Thần Thần ngồi trên xe lắc, vừa ngắm gà, vừa nghe nhạc, lại vừa hóng gió.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi lên người, cảm giác mọi thứ mới sướng làm sao!
"Làm bố đúng là sướng quá đi mất!"
Thần Thần ngửa mặt lên trời hét lớn, giọng nói vang vọng khắp khoảng sân.
Đề nghị tổ chương trình kéo dài chuyên mục này ra, tôi muốn xem Thần Thần còn sướng được đến bao giờ.
Cuộc sống thế này sướng quá đi chứ, có ăn có uống có chơi, có gà có vịt có chó, còn mong cầu gì hơn nữa?
...]
Chơi ngoài sân một lúc, Thần Thần ngả lưng xuống ghế dài, xem lại thẻ nhiệm vụ:
"Tự do sắp xếp."
"Bố mình sống buông thả quá, toàn là tự do thôi!"
Thần Thần vắt chéo chân chữ ngũ, thấy ánh nắng hơi chói mắt liền nhảy tót xuống khỏi ghế.
Cậu nhóc chạy tót vào nhà, đến bên tủ đựng đồ cạnh bàn máy tính của bố lục lọi một hồi.
"Tìm thấy rồi!"
Thần Thần lôi ra một chiếc kính râm tối màu, tròng kính đen tuyền sáng bóng, trên gọng còn khắc mấy dòng chữ tiếng Anh li ti.
"Các nghĩa phụ ơi, nhìn quả kính râm này có ngầu không?"
Thần Thần ướm thử trước ống kính máy quay: "Cái này là bạn của bố con tặng đấy, hình như mấy nghìn tệ lận, bình thường bố chả bao giờ cho con đeo đâu."Trở lại chiếc ghế tựa ngoài sân, Thần Thần đặt ly nước sang một bên rồi đeo kính mát vào.
"Kính mát mấy nghìn tệ đúng là có khác, đeo vào chả thấy chói mắt tí nào."
Cậu nhóc vắt chéo chân, hướng về phía ống kính nhướng mày.
Nếu không nhìn bối cảnh xung quanh, khéo người ta lại tưởng cậu nhóc đang tắm nắng trên bãi biển ấy chứ!
"Gọng kính này mềm ghê, sờ sướng tay thật."
Thần Thần tháo kính xuống, giơ lên trước mặt ngắm nghía tới lui. Dưới ánh nắng, tròng kính hắt lên tia sáng màu xanh lam nhạt.
Cậu nắn nắn gọng kính, công nhận là đàn hồi rất tốt, cầm khá sướng tay.
Cậu nhóc dùng hai tay bẻ gọng kính ra ngoài, định bụng thử xem nó dẻo đến mức nào.
Rắc!
Một tiếng động giòn tan vang lên.
Phần khớp nối bên gọng phải của chiếc kính... gãy lìa.
Gọng kính rủ xuống lủng lẳng như con chim gãy cánh, đung đưa chực rụng xuống bất cứ lúc nào.
"Chết dở, chết dở, thôi xong rồi!"
Thần Thần trợn tròn mắt, cầm chiếc kính lật qua lật lại: "Làm sao bây giờ, mình làm hỏng mất rồi!"
Cậu thử ấn gọng kính vào chỗ cũ, nhưng vết gãy nhẵn thín, hoàn toàn không thể khớp lại được.
Cậu lại đi tìm cuộn băng dính trong suốt quấn thử hai vòng, nhưng quấn xong trông xấu điên lên được, hễ đeo vào là lệch xệch.
"Tối nay bố về mà thấy, khéo đánh mình nhừ tử mất..."
Thần Thần cầm chiếc kính, đi loanh quanh ba vòng giữa sân.
Đôi mắt đảo một vòng, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Có cách rồi!
Thần Thần ba chân bốn cẳng chạy vào nhà, đến thẳng trước bàn máy tính của bố.
Cậu cẩn thận đặt chiếc kính ở sát mép bàn, để một phần nhỏ chìa ra ngoài không trung, sao cho chỉ cần đụng nhẹ là sẽ rớt xuống ngay.
Xong xuôi, cậu rút một tờ khăn giấy phủ lên trên, che khuất hoàn toàn chiếc kính.
Cậu nhóc lùi lại hai bước, nghiêng đầu ngắm nghía, rồi lại tiến lên chỉnh góc độ thêm chút nữa.
"Hoàn hảo!"
Thần Thần nhìn thẳng vào ống kính: "Các nghĩa phụ ơi, đừng có khai ra là con động vào kính mát đấy nhé."
"Đợi tối nay bố con về chơi game, lúc hăng lên lỡ tay gạt rơi xuống, thế là không liên quan gì đến con nữa nha."
Cậu nhóc kiểm tra lại một lượt, xác nhận không có sơ hở nào mới hài lòng gật gù.
[??? Pha xử lý này quen thế, hồi nhỏ tớ làm vỡ bình hoa cũng chơi trò này nè
Tôi mà ở nhà Anh chàng buông xuôi thì chắc chắn không thọ quá ba ngày. Hai bố con nhà này đúng là như viên than tổ ong, tâm cơ chi chít!
Nghĩa tử yên tâm, bố nhóc giờ đang chơi vui quên trời đất với cô Hồ ngoài sân trường rồi, nhớ thế quái nào được cái kính mát nữa
Tại sân trường tiểu học trong thôn.
"Cô Hồ ơi, mình chơi gì thế ạ?"
"Con muốn chơi giấu khăn, được không cô?"
"Chị Hồ, chị Hồ ơi, em muốn ăn vặt."
Bọn trẻ ríu rít như bầy chim sẻ vỡ tổ, thi nhau xúm lại quanh Hồ Vũ Miên thành một vòng tròn.
"Khoan đã!"
Lâm Nhàn chỉ vào một bé gái trong đám: "Cháu gọi chú là chú, mà lại gọi cô Hồ là chị à?"
"Dạ?"
Bé gái ngơ ngác nhìn Lâm Nhàn, không hiểu mình nói sai chỗ nào.
"Cháu gọi thế, sau này cô Hồ cũng phải gọi chú là chú mất thôi."
Lâm Nhàn xoa đầu bé gái: "Sau này cũng phải gọi chú là anh, nghe chưa."
"Được rồi, anh chấp nhặt với trẻ con làm gì."Hồ Vũ Miên lập tức lùa đám học sinh ra sau lưng, vừa đếm số lượng vừa nói: "Để cô nghĩ xem nên chơi trò gì nhé."
"Diều hâu bắt gà con đi, trông cô bây giờ y hệt một con gà mái mẹ đấy."
Lâm Nhàn nhìn cái dáng vẻ bảo vệ đàn con của Hồ Vũ Miên, đúng là chuẩn một con gà mái mẹ.
"Hay quá, con muốn chơi diều hâu bắt gà con!"
Một cậu bé sún răng nhảy cẫng lên, vô cùng hào hứng.
"Tôi làm diều hâu, cô Hồ làm gà con."
Lâm Nhàn giắt cọng cỏ đuôi chó lên vành tai, bắt đầu khởi động cổ tay: "Cẩn thận anh bắt sạch cả đám bây giờ."
"Dựa vào đâu mà anh được làm diều hâu chứ?"
Hồ Vũ Miên buột miệng hỏi vặn lại.
"Vì cô là cô giáo mà."
Lâm Nhàn cười tủm tỉm nhìn cô: "Cô giáo không bảo vệ học sinh thì ai bảo vệ?"
Bé gái buộc tóc đuôi ngựa giơ tay: "Chú Lâm làm gà con cũng được mà!"
"Gọi là anh."
Lâm Nhàn sửa lưng cô bé: "Gọi chú là anh không thèm chơi với nhóc nữa đâu đấy."
Hồ Vũ Miên không nhịn được bật cười một cái, rồi vội vàng nén lại, làm mặt nghiêm.
Cô hắng giọng, bảo đám trẻ: "Được rồi, cô làm gà mẹ, các con ra hết sau lưng cô đứng, đứa này túm áo đứa kia, cấm không được buông tay ra nhé."
Đám trẻ phấn khích xếp thành một hàng dài, đứa nhỏ nhất túm chặt vạt áo Hồ Vũ Miên, những đứa phía sau lần lượt túm áo đứa đằng trước.
Cả đám chí chóe ồn ào: "Con muốn làm cái đuôi!", "Tớ đứng ở giữa!".
Hồ Vũ Miên dang rộng hai tay, bày ra tư thế gà mẹ bảo vệ con. Dáng người cô cao ráo, vừa dang tay ra như thế, trông đúng là có khí thế một mình cân tất.
Lâm Nhàn đứng đối diện, nghiêng đầu đánh giá cô chừng hai giây rồi chợt lên tiếng: "Cô Hồ này, tư thế này của cô không đúng rồi."
Cái quái gì thế, ông tốt nhất là nói cho rõ ràng nhé, đừng có hở tí là lái xe đấy
Tôi chỉ sợ Anh chàng buông xuôi nhắm thẳng vào gà mẹ mà ra tay thôi, cô Hồ nhất định phải cẩn thận nhé, con diều hâu này không đứng đắn tí nào đâu
[...]