Ngày hôm sau.
Phân đoạn đổi vai cha mẹ và con cái —— "Nếu tôi là bạn", chính thức bắt đầu.
Thẻ nhiệm vụ hôm nay cũng đã được chuẩn bị sẵn từ tối qua.
Tại phòng livestream của gia đình đầu tiên.
Reng reng reng~
Reng reng reng~
Tiếng chuông báo thức vang lên.
Bối Bối trở mình, kéo chiếc chăn hình gấu trùm kín đầu.
Nhưng chuông báo thức vẫn reo inh ỏi không tha.
Bối Bối ngái ngủ ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở, miệng đã mếu xệch: "Mẹ ơi, mẹ ơi."
Bình thường toàn là mẹ gọi cô bé dậy, chứ cô bé chưa bao giờ phải đặt báo thức.
Không có tiếng đáp lại.
"À đúng rồi, hôm nay mình là mẹ mà."
Ánh mắt ngơ ngác của Bối Bối dần tỉnh táo lại, cô bé đã nhớ ra thân phận hôm nay của mình.
Cô bé lập tức tỉnh hẳn, khóe miệng cong tít lên. Bối Bối đi chân đất nhảy tót xuống giường, chạy đến trước gương soi ngắm nghía.
"Bối Bối à, hôm nay con phải ngoan đấy nhé, mẹ vất vả lắm đấy."
Cô bé đứng trước gương bắt chước giọng điệu của mẹ, tự làm chính mình bật cười khoái chí.
Xem ra công chúa Bối Bối thích trò đổi vai này lắm, bình thường gọi dậy phải mất mấy lần, hôm nay tự tỉnh luôn.
Cô bé đáng yêu phết, nên cho đi đóng phim, ban nãy bắt chước mẹ y như đúc.
Bối Bối cầm thẻ nhiệm vụ lên xem, bên trên viết:
"Làm bữa sáng cho con và gia đình"
Đi vào bếp, Bối Bối mở tủ lạnh, nghĩ xem nên làm món gì.
Nhìn đống trứng gà, bánh mì, sữa tươi, hoa quả bên trong, cuối cùng cô bé chốt món trứng ốp la.
Món này cô bé từng học ở trường mầm non rồi, dễ ợt, chỉ là chưa thực hành bao giờ thôi.
Cô bé bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ra trèo lên, thế là với tới mặt bàn bếp.
Lấy ra một quả trứng gà, Bối Bối nghiêng đầu suy nghĩ, cố nhớ lại xem bình thường mẹ rán trứng thế nào.
Nghĩ một lúc, Bối Bối bắt đầu đập trứng vào mép bát.
Nhát đầu tiên không vỡ; nhát thứ hai lại mạnh tay quá, lòng đỏ lòng trắng bắn tóe tung, quả trứng bị bóp nát bét trong tay.
"Chắc vẫn ăn được."
Bối Bối nhíu mày, hất nốt đống bùng nhùng trên tay vào bát, sau đó bắt chước y chang, đập thêm hai quả nữa.
Trong bát, lòng trắng lẫn lộn với lòng đỏ, nát bét cả ra.
Tìm một cái chảo đặt lên, Bối Bối bắt đầu bật bếp.
"Hình như phải cho nước... hay là dầu nhỉ?"
Bối Bối nhìn quanh bàn bếp, thấy một chai dầu mè để cách đó không xa, cô bé liền chộp lấy đổ ụp một đống vào chảo.
Chảo bắt đầu bốc khói xèo xèo, cô bé cuống cuồng đổ ụp bát trứng vào.
Trứng phồng rộp lên nhanh chóng, rìa ngoài cháy đen thui mà ở giữa vẫn còn sống nhăn, một mùi khét lẹt bốc lên.
"Khụ khụ khụ! Cái gì thế này!"
Bối Bối bị sặc khói nồng nặc, vội vàng tắt bếp rồi co giò bỏ chạy.
Cô bé chạy lạch bạch đến phòng ngủ chính, đẩy rầm cửa ra: "Mẹ ơi! Dậy mau đi!"
"Sao thế? Nấu đồ ăn sáng xong rồi à?"
Tiền Hồng Lợi đang nằm trên giường, chậm rãi quay đầu sang.
"Xong rồi xong rồi, con dậy muộn quá đấy, con lười quá đi."
Bối Bối vươn tay ra định kéo mẹ dậy.
"Ấy ấy ấy, tay con toàn dầu mỡ kìa, đừng đụng vào, đừng đụng."
Tiền Hồng Lợi vội vàng ngăn con gái lại, tự mình tụt xuống giường.Trứng xào dầu mè... Nghe cũng đáng mong chờ đấy, không biết mùi vị ra sao nhỉ?
Kim lão bản cũng liều thật, không sợ Bối Bối đốt luôn cái bếp à, lỡ bị thương thì khổ, vẫn nên chú ý một chút.
......]
Tại phòng livestream thứ hai.
Năm giờ rưỡi, chuông báo thức reo inh ỏi đúng giờ.
Lục Minh Triết vừa ngáp vừa lồm cồm bò dậy, liếc nhìn đồng hồ: "Sao sớm thế nhỉ."
Bình thường đi làm, phải sau sáu giờ hắn mới dậy, đánh răng rửa mặt mười lăm phút, vừa ăn sáng vừa xem tin tức tài chính, sáu giờ năm mươi ra khỏi nhà, căn giờ chuẩn không cần chỉnh.
Hắn lẹt quẹt lê dép đi về phía nhà vệ sinh, lúc ngang qua phòng Vân Hạo thì thấy cửa vẫn đóng im ỉm.
"Giờ này còn chưa chịu dậy à!"
Lục Minh Triết xoay người bước tới, tay vừa chạm vào nắm đấm cửa liền rụt lại ngay.
Khoan đã.
Hôm nay mình đóng vai Vân Hạo, mình mới là con trai mà.
Lục Minh Triết thu tay về, đi vệ sinh trước đã, sau đó mới rút thẻ nhiệm vụ ra xem:
"1. Học thuộc hai trang từ vựng và thơ cổ"
"2. Hoàn thành bài tập thể dục buổi sáng: Chống đẩy 15 cái × 3 hiệp, gập bụng 20 cái × 2 hiệp"
Khóe miệng Lục Minh Triết giật giật, theo bản năng cảm thấy chống cự, chẳng muốn làm mấy cái này chút nào.
Nhưng nghĩ lại —— mấy quy củ này đều do chính hắn đặt ra, giờ mà không tuân thủ thì chẳng khác nào tự vả mặt mình.
"Dậy sớm học bài cũng tốt mà."
Lục Minh Triết nặn ra một nụ cười gượng gạo, bước tới chỗ Vân Hạo hay ngồi, bắt đầu lẩm nhẩm đọc.
"Abandon, abandon, abandon..."
[Vừa rồi suýt nữa là xông vào mở cửa mắng Vân Hạo rồi đúng không? Cái nết làm bố nó ngấm vào máu luôn rồi!
Phải thế chứ! Sau này ai muốn đặt quy định thì cứ tự mình làm thử một tháng trước rồi hãy nói.
......]
Đọc từ vựng được mười lăm phút.
Lục Minh Triết cảm thấy đầu óc ong ong, lơ mơ như chưa tỉnh ngủ, lại còn thấy chán ngắt và vô vị cực kỳ.
Thôi bỏ đi, tập thể dục trước đã.
Lục Minh Triết cúi người làm vài động tác giãn cơ, sau đó nằm sấp xuống sàn chuẩn bị chống đẩy.
"Một, hai, ba..."
Mấy cái chống đẩy đầu tiên trông còn chuẩn form, nhưng được vài cái thì cơ bắp đã bắt đầu mỏi nhừ.
Mới làm được mười cái, Lục Minh Triết đã nằm bẹp dí trên thảm không nhúc nhích nổi.
Mẹ Lục thức dậy liếc nhìn một cái, cố nhịn cười rồi đi vào bếp chuẩn bị cơm nước.
Sáu giờ mười lăm phút.
Vân Hạo mở cửa bước ra. Cậu bé đã tỉnh từ trước và mất cả buổi đấu tranh tư tưởng trong phòng.
Hôm nay, cậu bé quyết định nhập vai người cha cho thật tốt để xem sẽ có biến chuyển gì.
Đi ra phòng khách.
"Sao con lại nằm ườn ra đấy!"
Vân Hạo lấy hết dũng khí nhìn về phía bố, chính thức nhập vai.
"Con thở chút thôi, đang làm đây."
Lục Minh Triết cũng nén giận, lồm cồm bò dậy tiếp tục chống đẩy.
"Con bị võng lưng rồi, cái này không tính, làm lại!"Vân Hạo thấy tư thế của bố không chuẩn chút nào, bệnh OCD lại tái phát.
"Cái thằng này! Con thử nói thêm câu nữa xem!"
Lục Minh Triết lập tức đứng phắt dậy.
"Nếu con là bố, chắc chắn con cũng sẽ nói thế mà!"
Vân Hạo vừa nói vừa vội lùi ra xa, chui tọt vào nhà vệ sinh.
"Anh làm cái gì thế! Bình thường anh chẳng mắng con như vậy còn gì, nhớ mình đang đóng vai gì đi."
Mẹ Lục nãy giờ vẫn luôn để ý bên này vội bước tới: "Anh mà không tuân thủ luật chơi là bị tổ chương trình phạt tiền đấy."
"Anh bao nhiêu tuổi rồi, làm sao so với nó được? Anh làm đủ số lượng là được chứ gì, không cần phải chuẩn quá đâu."
Lục Minh Triết cũng hết đường cãi, đành nằm sấp xuống tiếp tục chống đẩy.
"Anh bao nhiêu tuổi, Vân Hạo mới bao nhiêu tuổi chứ."
Mẹ Lục lẩm bẩm một câu rồi lại quay vào bếp.
Lục Minh Triết vừa làm vừa nghĩ: Một đứa bé tám tuổi sao mà chịu đựng nổi mấy cái này chứ?
Bình thường Vân Hạo đều phải trải qua những thứ này sao?
[Tổng giám đốc Lục dùng hành động thực tế để chứng minh: Muốn ép con thì phải tự ép mình trước? Kết quả phát hiện chính mình cũng chịu không nổi.
Câu "Nếu con là bố, chắc chắn con cũng sẽ nói thế mà" đỉnh thật sự, đúng chuẩn tinh thần đổi vai luôn!
Ý nghĩa lớn nhất của thử thách đổi vai này chính là để các bậc phụ huynh tự mình nếm trải cái "độ khó địa ngục" do chính họ đặt ra.