Rời khỏi khu ký túc xá, bốn người đi đến bên hòn non bộ của trường.
Thảm cỏ ở đây vẫn xanh mướt như xưa. Bọn họ dứt khoát nằm ườn ra cỏ, dang rộng tay chân, ngước nhìn những vì sao trên trời.
A Hạo thở dài, nói: "Năm đó anh em mình hẹn nhau, ông nào phát tài trước thì mời cả bọn đi du lịch vòng quanh thế giới. Giờ xem ra chỉ có thể mời mọi người uống bia trước thôi."
"Chỉ cần anh em mình còn tụ tập được với nhau là hơn bất cứ thứ gì rồi."
Kính cười nói.
Lâm Nhàn tiếp lời: "Đi khắp thế giới cũng chẳng bằng nằm ườn uống rượu, như hiện tại cũng tốt lắm rồi! Lần tới ông nào kết hôn, anh em mình lại mẹ nó tụ tập một bữa, không say không về!"
"Bọn tôi hết cơ hội rồi, giờ chỉ trông chờ vào ông thôi đấy Nhàn tử, đại minh tinh!"
Đại Lưu đứng bên cạnh trêu chọc.
"Đừng nói thế chứ, lúc nào mấy ông lấy vợ hai, tôi cũng đi!"
Lâm Nhàn cười, vỗ vỗ vai mấy thằng bạn.
"Cút!"
Ba người còn lại đồng thanh chửi, sau đó lại không kìm được mà cười phá lên.
"Nhớ năm xưa, tôi với gấu còn từng lăn lộn ở chỗ này đấy!"
"Nhớ năm xưa, có mấy em hẹn tôi ra hòn non bộ cơ."
"Nhớ năm xưa, tôi còn đánh nhau một trận ở hòn non bộ này đấy!"
Bốn người nằm trên thảm cỏ một lúc, chém gió trên trời dưới biển đủ chuyện "năm xưa".
Hơi rượu từ từ bốc lên, đầu óc có chút lâng lâng, nhưng tâm trạng lại vô cùng sảng khoái.
Lâm Nhàn lấy điện thoại ra, thấy có tin nhắn gửi đến.
"Tiểu Tuyết": Tớ thấy cậu livestream rồi, tớ cũng đang ở Giang Thành đây, tối nay tụ tập chút không?
"Lâm Nhàn": Được chứ, bạn học cũ gặp nhau thì vui quá, cậu ở cách trường xa không?
"Tiểu Tuyết": Không xa, đi taxi tầm 20 phút thôi. Còn có hai bạn học khác cũng ở đây nữa, vừa hay đang ăn cơm cùng nhau.
"Lâm Nhàn": OK, vậy mấy cậu qua đây đi. Lúc nào tới nơi thì nhắn một tiếng, khoan hẵng lộ diện, nghe tớ chỉ huy nhé (/cười đểu).
Hẹn xong với cô bạn học cũ, Lâm Nhàn mỉm cười cất điện thoại đi.
"Đi thôi đi thôi, nằm nữa là cảm lạnh đấy."
A Hạo chống tay ngồi dậy trước, lắc lắc đầu rồi ợ một hơi nồng nặc mùi rượu.
Lâm Nhàn đứng dậy, phủi phủi vụn cỏ dính trên mông: "Thể lực mấy ông kém thế, mới nằm một lúc đã chịu không nổi rồi à?"
"Ông còn không biết ngượng mà nói à?"
Đại Lưu chật vật đứng dậy khỏi bãi cỏ: "Năm đó ông là đứa yếu nhất nhóm, giờ thì tập tành vạm vỡ ra phết rồi đấy."
Bốn người vừa nói vừa cười, đi dọc theo con đường chính của khuôn viên trường hướng ra ngoài.
Hàng cây ngô đồng hai bên đường đổ bóng loang lổ dưới ánh đèn, gió đêm lùa qua kẽ lá tạo nên những tiếng xào xạc.
Cách đó tầm mười mấy mét phía trước, một cô gái có vóc dáng thon thả đang đi ngược chiều tới.
Cô gái chừng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, đeo tai nghe, mặc một chiếc chân váy ngắn màu xanh nhạt, đôi chân dài miên man nhịp nhàng rảo bước, trông như đang đi dạo.
Cả bốn người gần như cùng lúc đi chậm lại.
Rõ ràng thân thể vẫn đang tiến về phía trước, nhưng ánh mắt lại đồng loạt liếc sang bên trái, trông cứ như bị ai đó tóm cổ quay đi vậy.
Cô gái dường như nhận ra điều gì đó, ngẩng đầu lên, ánh mắt quét về phía bên này.
Ánh mắt của bốn ông tướng ngay lập tức đồng loạt dời đi chỗ khác——
Cô gái rảo bước nhanh hơn một chút, lướt qua bốn người.
Gần như trong cùng một khoảnh khắc.
Cả bốn ông đồng loạt quay người lại, ngồi xổm xuống buộc dây giày!
Động tác đó, tốc độ đó, sự ăn ý đó——nó mượt đến mức tưởng như bị điều khiển bởi cùng một công tắc vậy.
"Phụt——"
Không biết là ai bật cười trước.
Ngay sau đó, bốn người như được ấn nút play, đồng loạt cười phá lên.
"Mẹ kiếp, tôi buộc dây giày, mấy ông ngồi xổm xuống làm cái quái gì, làm người ta giật cả mình."
Lâm Nhàn cười, vỗ bốp vào lưng Đại Lưu một cái.
"Dây giày tôi cũng tuột mà, liên quan đéo gì tới ông!"
Đại Lưu cười đến mức run cả vai, lẳng lặng đứng dậy.
【Hahaha! Bốn ông chú ngồi xổm thành một hàng buộc dây giày, sự ăn ý này đỉnh vãi! Còn đều hơn cả đội hình nhảy dân vũ nữa!】
【Cứ thấy chân váy ngắn là ngồi xổm xuống đúng không, đúng là biến thái quá đi, lúc cười lên trông lại càng biến thái hơn.】
【Cô gái: An ninh trường này kém quá nha, hạng ất ơ nào cũng trà trộn vào được (/đầu chó)】
【Đàn ông quả nhiên rất chung thủy! Bốn người cộng lại cũng gần một trăm ba mươi tuổi rồi, mà vẫn thích ngắm gái trẻ đẹp!】
【...】
Bốn người tiếp tục đi ra ngoài, ngắm nhìn cây cối và các tòa nhà hai bên đường.
Đúng lúc này.
Lâm Nhàn đột nhiên vỗ vỗ vai A Hạo, hất hất đầu về phía con đường bên phải.
A Hạo ngớ người ra một chút, ánh mắt mờ mịt nhìn sang bên phải, chẳng thấy cái gì cả.
Lâm Nhàn không giải thích, lại vỗ vỗ Đại Lưu, cái đầu vẫn hất sang bên phải, khóe môi nở một nụ cười gian xảo.
Đại Lưu nheo mắt lại, men rượu lập tức tỉnh đi vài phần. Khoảnh khắc ánh mắt chạm phải Lâm Nhàn, khóe miệng hắn cũng dần dần ngoác ra.
Chỉ có Kính là vẫn lững thững đi phía trước một mình, miệng càu nhàu: "Mấy ông nhanh lên chút đi, cứ lề mề mãi."
"Kính!"
Lâm Nhàn đột nhiên cất tiếng gọi.
"Anh em mình thi chút đi——xem ai chạy tới cái cột điện phía trước sớm nhất, ai về nhất người đó đỉnh!"
Lâm Nhàn chỉ vào cái cột điện cách đó hơn năm mươi mét, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích.
"Thi thì thi!"
Kính đẩy mắt kính, hăng hái hẳn lên: "Năm xưa tôi chạy nhanh nhất, cái dáng ông Lưu bây giờ mà chạy lại tôi à?"
"Béo thì không chạy được chắc? Hà mã còn béo hơn, nó chạy nhanh hơn ông nhiều đấy."
Đại Lưu không phục, vỗ vỗ ngực.
"Thế bốn đứa mình thi một ván, ông nào thua phải đi mua nước."
A Hạo chỉ vào một vạch nứt trên đường bê tông: "Đây là vạch xuất phát."
Bốn người đứng vào cùng một vạch xuất phát, ánh đèn đường chiếu bóng của mấy người xuống mặt đất xiêu xiêu vẹo vẹo.
【Con trai nhiều khi trẻ con thật sự, cái này thì có gì mà thi chứ? Thắng một chai nước cũng đâu có gì thú vị】
【Lầu trên ơi, thế là cô không hiểu rồi. Đó chính là lòng hiếu thắng của đàn ông đấy, nhiều khi bọn tôi chẳng cần cá cược gì, chỉ cần nghe một câu 'ông đỉnh vãi' là đủ rồi】
【Đúng là so kè từ bé đến lớn, chủ yếu là đéo chịu thua ai bao giờ! So đái xa, so hít đất, so bạn gái, so xe cộ...】
【Anh chàng buông xuôi cười gian thế kia, chắc thanh niên Kính sắp bị ăn cú lừa rồi!】
【...】