Phản ứng của Lâm Nhàn nhanh hơn cô nửa nhịp.
Ngay lúc Hồ Vũ Miên vừa định hét lên, một tay hắn đã vội vơ lấy chiếc khăn tắm, tay kia vươn tới bịt chặt miệng cô lại.
"Đừng hét!"
Lâm Nhàn hạ thấp giọng, hơi thở phả lên trán cô: "Tắt livestream trước đã!"
Bị hắn bịt chặt miệng, Hồ Vũ Miên chỉ có thể phát ra mấy tiếng "ư ư" nghèn nghẹn. Đôi mắt cô trợn tròn, tràn ngập vẻ hoảng sợ, xấu hổ, và cả một chút... ngơ ngác?
"Tôi còn chưa hét, cô hét cái gì?!"
Lâm Nhàn chuẩn xác che khuất chiếc camera thể thao gắn trước ngực cô rồi dứt khoát giật xuống. Ngón cái của hắn thoăn thoắt bấm dừng, không chút do dự xóa sạch đoạn video mấy phút vừa rồi.
May thật!
Tín hiệu trên biển chập chờn, phòng livestream bị trễ mất mười phút — chút chênh lệch thời gian này đủ để hắn kịp thời cứu vãn tình hình.
Lúc này, khán giả mới chỉ thấy cảnh Hồ Vũ Miên đang đi tìm Thẩm Tiêu Nguyệt, sau đó màn hình đột ngột tắt phụt.
【??? Sao cô Hồ lại sập live trong một nốt nhạc thế này? Có phải ấn nhầm nút tắt máy rồi không?】
【Tín hiệu trên biển mà, ai hiểu thì hiểu, gián đoạn một chút là chuyện quá bình thường.】
【Không đâu, tôi thấy bên Nguyệt Nguyệt tín hiệu vẫn nét căng mà, chắc cô Hồ bấm nhầm tắt livestream rồi.】
【Mọi người phản hồi với tổ chương trình đi, xem tình hình cô Hồ thế nào, tôi vẫn muốn xem cô Hồ cơ.】
【……】
"Anh... anh chạy vào phòng tôi làm gì?"
Hồ Vũ Miên loạng choạng lùi lại hai bước, nép vào cửa nhà vệ sinh, không dám ngẩng đầu lên.
"Bà chị ơi, đây là phòng của tôi mà! Cô nhìn nhầm số phòng rồi đúng không?!"
Lâm Nhàn chỉ ra ngoài cửa, dở khóc dở cười.
"Vậy anh... anh cũng đâu thể... không mặc... quần áo..."
Não Hồ Vũ Miên như bị treo máy, chỉ biết đáp lại theo bản năng.
???
"Tôi đang tắm thì mặc quần áo kiểu gì! Cô đi tắm có mặc quần áo không hả?!"
Lâm Nhàn sắp bị cô chọc cho tức cười, người phụ nữ này lú lẫn đến mức vô lý rồi đấy.
"Không đúng, tôi phải đi ngay đây!"
Hồ Vũ Miên rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, vội vã cắm cúi đi ra ngoài.
Vừa nãy cô cứ thế đẩy cửa bước vào mà chẳng thèm nhìn số phòng, cách bài trí các phòng lại y hệt nhau, rất có thể là đi nhầm thật.
Cạch!
Ổ khóa vừa mở, cô đang định bước ra thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng nói chuyện.
"Thần Thần, em có thấy cô Hồ đâu không?"
"Dạ không ạ! Em đang mang quần áo cho ba em đây!"
"Lạ thật, sao tự nhiên lại biến mất rồi nhỉ?"
Đây là giọng của Thẩm Tiêu Nguyệt và Thần Thần. Đồng tử Hồ Vũ Miên bỗng co rụt lại.
Nếu bây giờ mà đi ra — bị hai người họ bắt gặp thì đúng là có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch tội.
Hơn nữa cả hai người đều đang bật livestream, tuyệt đối không thể để lọt vào ống kính được.
Cô hoảng loạn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt lướt vội khắp căn phòng —
Dưới gầm giường? Quá thấp, không chui vào được.
Tủ quần áo? Quá nhỏ.
Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc rèm che bồn tắm trong nhà vệ sinh.
"Không kịp nữa rồi!"
Hồ Vũ Miên cắn răng, sải bước lao ngược lại nhà vệ sinh, vèo một cái chui tọt vào sau tấm rèm tắm.
"Ấy ấy ấy, cô làm cái gì thế!"
Lâm Nhàn giật bắn mình, theo bản năng vội che chắn cơ thể: "Ít ra... cũng phải khóa cửa lại trước chứ?"
"Xuỵt — Im lặng! Nguyệt Nguyệt đang ở ngay ngoài cửa, tôi trốn tạm một chút!"
Giọng cô Hồ từ sau tấm rèm tắm truyền ra, vừa gấp gáp vừa run rẩy: "Tôi... tôi không nhìn anh đâu!"???
Lâm Nhàn nhìn bóng người sau rèm tắm, nhất thời chẳng biết nói gì cho phải.
Két...
"Ba ơi! Con về rồi này!"
Giọng Thần Thần vang lên: "Ba mau trả sách cho con đi!"
"Ờ... được rồi, con cứ để quần áo lên giường rồi ra ngoài chơi một lát đi!"
Lâm Nhàn hiểu Hồ Vũ Miên đang e ngại điều gì nên định tìm cách dụ cậu con trai ra ngoài trước.
"Không chịu đâu, con muốn đọc sách tranh, con đang đọc đến đoạn hay mà!"
Thần Thần lắc đầu, kiên quyết đòi đọc sách.
Hồ Vũ Miên nghiến răng, vừa xấu hổ vừa bực bội — cái thằng bé này, sao trong đầu chỉ biết có mỗi đọc sách thế nhỉ?!
Vài phút tiếp theo đúng là một sự "tra tấn" đối với cả hai người.
"Rồi rồi rồi, đợi ba tắm xong sẽ lấy cho con."
Lâm Nhàn cứ thấy sai sai, đi tắm mà còn có thêm "khán giả" đính kèm! Cảm giác này đúng là quá dị.
Hắn đẩy nhanh tốc độ, xoa đại tí sữa tắm rồi xả nước cho sạch, sau đó tắt vòi, quấn khăn tắm đi ra ngoài.
Phía sau tấm rèm tắm.
Hồ Vũ Miên thu người co rúm lại thành một cục. Hơi nước bốc lên ngùn ngụt khiến không gian vốn đã chật hẹp nay càng thêm ngột ngạt.
Nghe tiếng nước chảy ào ào ngay sau lưng, cô cảm thấy mỗi giây trôi qua đều dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.
"Ngàn vạn lần đừng có vào đây..."
Cô điên cuồng cầu nguyện trong lòng. Nếu bây giờ mà bị phát hiện, sau này cô đúng là không còn mặt mũi nào ra đường nhìn ai nữa.
Lâm Nhàn lau khô người, quấn khăn tắm cẩn thận. Hắn liếc nhìn bóng người mờ mờ sau rèm, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
"Ba ơi! Ba tắm xong rồi à? Sách đâu, sách của con đâu!"
Thần Thần lập tức nhào tới, đôi mắt sáng rực lên.
"Đọc sách gì tầm này nữa, hai ba con mình ra ngoài chơi thôi."
Lâm Nhàn vừa mặc quần áo vừa tìm cách dụ con trai ra ngoài.
"Không chịu đâu! Ba lại lừa con! Con đang đọc đến đoạn hay mà!"
Thần Thần lắc đầu nguầy nguậy, nhất quyết không muốn ra ngoài với ba, bây giờ ngoài trời đang nóng muốn chết.
Nghe xong câu đó, nỗi bực dọc của Hồ Vũ Miên dành cho Thần Thần lập tức vọt lên tận đỉnh đầu — đứa trẻ kiểu gì thế này, trong đầu chỉ có mỗi đọc sách thôi à!
"Được rồi, thế này đi — hai ba con mình ra lều, vừa hóng gió ngắm cảnh biển, ba lại pha cho con một ly nước giải khát, chịu không?"
Lâm Nhàn lấy cuốn sách tranh ra, vẫy vẫy trước mặt cậu bé.
"Nếu thế thì... cũng được ạ!"
Thần Thần liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy ra ngoài vẫn đỡ hơn là rúc trong căn phòng ngột ngạt này.
"Đi thôi."
Tiếng bước chân của hai ba con xa dần.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Đợi thêm mười mấy giây, xác nhận bên ngoài không còn tiếng động gì nữa, cánh cửa nhà vệ sinh mới được hé ra một khe nhỏ.
Hồ Vũ Miên thò nửa cái đầu ra ngó nghiêng. Thấy không có ai, cô mới rón rén chui ra ngoài.
Đi đến cửa chính, cô áp sát tai vào cánh cửa nghe ngóng, chắc chắn không có động tĩnh gì mới vội vàng vặn tay nắm, lao vọt ra ngoài.
Nhìn lên tấm biển số phòng 320 ngay sát vách.
Hồ Vũ Miên vội vàng mở cửa chui tọt vào trong, lúc này mới biết ban nãy mình đi nhầm phòng thật.
"Trời đất ơi... Rốt cuộc mình vừa làm cái trò gì thế này..."
Cô ngã vật xuống giường, mặt đỏ lựng như sắp rỉ máu, tim đập bình bịch như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực.
Xông nhầm vào phòng Lâm Nhàn, bắt gặp hắn đang tắm, la hét, bị bịt miệng, rồi sau đó — trốn sau rèm tắm, nghe hắn tắm, nghe hắn dụ Thần Thần đi...
Thật sự là quá mức xấu hổ!
Nghĩ đến đây, Hồ Vũ Miên vội vàng cầm chiếc camera thể thao lên kiểm tra. Thấy ban nãy đúng là đã tắt máy thật, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Nằm lăn lộn trên giường một lúc, cô dần chìm vào giấc ngủ.Cho đến khi.
"Ơ, về rồi à? Đi đâu đấy?"
Thẩm Tiêu Nguyệt đẩy cửa bước vào: "Tớ tìm cậu cả buổi, cậu ngủ đấy à?"
Hồ Vũ Miên cố tỏ ra bình tĩnh: "Không... có đi đâu đâu, chỉ ra boong tàu đi dạo một lát thôi."
"Thế á?"
Thẩm Tiêu Nguyệt đưa mắt quét từ trên xuống dưới cô bạn thân: "Thế sao mặt cậu đỏ bừng lên vậy?"
"Nóng... ở ngoài nóng quá."
Hồ Vũ Miên cúi gằm mặt đi thẳng vào nhà vệ sinh: "Tớ đi rửa mặt cái đã."
Thẩm Tiêu Nguyệt nhìn theo đánh giá vài giây, không thấy có gì bất thường mới hỏi: "Bao giờ mới đi tìm việc đây, tiền của tớ không trụ được bao lâu nữa đâu."
"Đi ngay đây, đợi tớ bôi chút kem chống nắng đã."
Hồ Vũ Miên ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt ướt đẫm nước của mình trong gương, chẳng biết lát nữa phải đối mặt với Lâm Nhàn thế nào.
【Tình hình gì đây??? Cô Hồ Tốc Biến về phòng à? Kỹ năng này CD hơi lâu đấy nhé!】
【Chắc là lỗi mạng rồi, tín hiệu ngoài biển kém lắm, gián đoạn một lúc cũng bình thường thôi.】
【Cuối cùng hai người cũng nhớ ra phải đi tìm việc rồi, giờ mà không chốt sớm, hai ngày nữa có khi phải ra hành lang ngủ thật đấy.】
【Cơ mà, sao mặt cô Hồ lại đỏ lựng lên thế nhỉ? Không lẽ bị dị ứng ánh nắng? Phải cẩn thận đấy nhé!】
【……】
Lâm Nhàn dắt Thần Thần quay lại boong tàu, bắt đầu thu dọn đồ đạc trong lều.
"Con cứ ở trong lều đọc sách đi, để ba mang mấy thứ này vào phòng."
Lâm Nhàn xếp gọn đồ đạc vào vali, xách theo vài món lặt vặt rồi đi về phía khoang tàu.
Vừa vào đến hành lang thì đúng lúc chạm mặt Thẩm Tiêu Nguyệt và Hồ Vũ Miên đang bước ra.
"Á! Tớ quên đồ rồi, phải quay lại lấy chút!"
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Nhàn, Hồ Vũ Miên liền quay ngoắt người chạy biến vào phòng, "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.
"Cậu đóng cửa làm gì thế?"
Thẩm Tiêu Nguyệt ngơ ngác chẳng hiểu gì, không biết cô bạn quên cái gì mà lại cuống cuồng lên như thế.
"Chắc là người ta đang có nhu cầu 'giải quyết nỗi buồn' khẩn cấp thôi!"
Lâm Nhàn cười cười, kéo hành lý đi vào phòng.