"Được rồi, được rồi! Tôi sai, tôi sai!"
Lâm Nhàn dang hai tay: "Vậy các cô cho xin chút ý kiến đi."
"Vậy cứ chơi Thật hay Thách đi."
Thẩm Tiêu Nguyệt cân nhắc một chút, cảm thấy trò này coi như còn nhẹ nhàng chán.
"Đúng là Tấn ca nói cấm có sai!"
Lâm Nhàn bắt đầu xáo bài: "Chơi nháp một ván trước nhé, tôi chia bài đây."
Hắn rút riêng một lá "Rùa" ra trước, sau đó lần lượt chia bài cho mọi người.
Mọi người cầm bài, nhanh chóng vứt các đôi ra, sau đó cả năm người lần lượt rút bài theo chiều ngược kim đồng hồ.
"Tôi rút trước."
Lâm Nhàn rút được một lá K bích, không ghép thành đôi được, thế là đến lượt người tiếp theo rút bài của hắn.
Qua từng vòng, bài trên tay mọi người ngày càng ít đi, các đôi liên tục được vứt ra.
"Trò này dễ ợt."
Hồ Vũ Miên chơi được hai vòng là hiểu hết luật, khóe môi nở nụ cười.
Ván bài nhanh chóng kết thúc, người thua là Triệu Mỹ Linh.
"Ây da, may quá đi mất, lần này không bị phạt."
Triệu Mỹ Linh mỉm cười, ngửa lá "Rùa" trên tay ra, là một lá 5 cơ.
Lật lá bài được giấu đi từ đầu lên, cũng là 5 cơ, vừa hay trùng khớp thành một đôi.
"Được rồi, nháp xong rồi, giờ chơi thật đây!"
Lâm Nhàn thu bài lại, xáo xong rồi lại chia cho mọi người.
Mọi người cầm bài lên lọc lại các đôi, sau đó lại bắt đầu rút.
"Lá này đi." Thẩm Tiêu Nguyệt rút của Hồ Vũ Miên một lá.
"Ây da, cậu rút lá này của tớ làm gì chứ."
Hồ Vũ Miên nhìn lá Át cơ bị lấy mất, trong lòng vẫn còn hơi tiếc nuối.
"Sao thế? Lá này là con Rùa à?"
Thẩm Tiêu Nguyệt tò mò liếc nhìn một cái.
Mọi người nghe xong đồng loạt nhìn sang, nghi ngờ xem Hồ Vũ Miên có gian lận hay không.
"Không phải đâu, đây là lá bài may mắn của mình mà."
Hồ Vũ Miên bị nhìn chằm chằm đến mức áp lực như núi, liền vội vàng giải thích.
Xương Tiểu Ngọc lên tiếng giục: "Rút nhanh lên đi."
"Để tôi chọn xem nào, lá này vậy."
Lâm Nhàn rút một lá từ chỗ Thẩm Tiêu Nguyệt, vừa hay ghép thành một cặp, cười hì hì vứt ra: "Ha ha ha, tôi thắng rồi nhé, ai thua thì cẩn thận đấy."
Luật chơi là: Người hết bài đầu tiên sẽ được phạt người cuối cùng. Hiện tại người về nhất đã xác định là Lâm Nhàn.
Ánh mắt bốn cô gái đảo qua đảo lại, chẳng ai muốn thua cả, những lượt tiếp theo rõ ràng đã cẩn thận hơn rất nhiều.
Qua vài vòng, Thẩm Tiêu Nguyệt cất tiếng than trời trách đất: "Sao tôi lại đen đủi thế này chứ, vừa tới chương trình đã thua rồi!"
Lâm Nhàn mỉm cười nhìn Thẩm Tiêu Nguyệt: "Thật hay Thách?"
"Thật đi!"
Thẩm Tiêu Nguyệt ủ rũ gục đầu: "Anh đừng cười nữa, cười làm tôi rợn cả tóc gáy đây này."
"Được thôi, mới vòng đầu tiên, tôi cũng không bắt nạt cô làm gì."
Lâm Nhàn cất tiếng hỏi: "Nụ hôn đầu của cô là vào lúc nào?"
Một câu hỏi nhỏ này lập tức tạo nên bầu không khí mờ ám, những người khác cũng giương mắt đầy hóng hớt nhìn Thẩm Tiêu Nguyệt.
"Nụ hôn đầu á..."
Thẩm Tiêu Nguyệt đảo mắt một vòng: "Hồi tiểu học, trao cho con mèo nhà tôi rồi."
Cả đám ồ lên thất vọng tràn trề, nhưng cũng không thể bắt bẻ là cô trả lời sai được.
"Được rồi, coi như cô khôn lỏi, lần sau sẽ không cho cô cơ hội lươn lẹo nữa đâu."Lâm Nhàn cũng không dồn ép quá, chơi game là phải từ từ từng bước một.
“Hứ! Anh đừng để tôi tóm được nhé, tôi không tha cho anh đâu!”
Thẩm Tiêu Nguyệt cũng buông lời dọa dẫm.
【Chị Tiểu Ngọc bề ngoài thì bình thản, chứ nội tâm đang gào thét: Rút lẹ lên, tôi muốn xem hình phạt!】
【Haha! Nguyệt Nguyệt mới tới năng động ghê, lại còn lanh trí nữa, rất hợp ý trẫm!】
【Đổi thành cái thánh simp kia thì chắc chắn bỏ qua hình phạt lâu rồi, có khi còn tự phạt luôn chính mình ấy chứ.】
【Không ngờ anh chàng buông xuôi cũng có ngày bị chơi xỏ, tiếc là chưa hóng được drama nào, nhưng mới bắt đầu thôi, cứ từ từ.】
【Thảo nào lại dỗ bé Thần đi chỗ khác, kiểu chơi này đúng là không hợp để trẻ con ở lại xem.】
【...】
Ván tiếp theo lại bắt đầu.
Thẩm Tiêu Nguyệt vừa cầm bài lên đã tủm tỉm cười, vứt hết các đôi ra xong, trên tay cô chỉ còn đúng ba lá.
“Nguyệt Nguyệt, cậu hên quá vậy!”
Hồ Vũ Miên nhìn bảy tám lá bài trên tay mình mà cạn lời.
“He he, Lâm Nhàn, anh tốt nhất nên cầu nguyện mình đừng có thua đi!”
Thẩm Tiêu Nguyệt cười toe toét, để lộ hai chiếc răng khểnh đáng yêu.
Qua vài vòng rút, Thẩm Tiêu Nguyệt nhờ bài lên tay quá đẹp nên đã nhanh chóng đánh hết sạch.
“Ha ha ha, anh cứ đợi đấy.”
Thẩm Tiêu Nguyệt đắc ý cười lớn, còn lườm hắn một cái.
Đánh đến cuối cùng, Lâm Nhàn cầm lá 7 rô trơ trọi trên tay, đành bất lực nhún vai.
“Oh yeah!”
“Hành anh ta tới bến đi!”
“Cuối cùng anh cũng thua rồi nhé!”
“Tuyệt vời!”
Bốn cô gái mừng đến mức muốn đứng dậy vỗ tay luôn, cuối cùng cũng ép được Lâm Nhàn thua một ván.
“Làm gì mà mấy cô vui thế, mới ván thứ hai thôi mà, tôi cũng chọn Thật.”
Lâm Nhàn ngả lưng ra sau, bày ra cái bộ dạng "lợn chết không sợ nước sôi".
Thẩm Tiêu Nguyệt ở bên cạnh bắt đầu suy tính, nhìn cái điệu bộ vênh váo của Lâm Nhàn, cô quyết định phải tung tuyệt chiêu.
“Có rồi, vợ cũ của anh... là người như thế nào?”
Thẩm Tiêu Nguyệt vừa mở miệng đã tung ngay đòn chí mạng. Quay hai chương trình rồi mà chưa có ai dám hỏi chuyện này.
Hỏi một người đàn ông đã ly hôn về vợ cũ thì chẳng khác nào xát muối vào vết thương, chiêu này công nhận là quá ác.
Ba cô gái còn lại đều vểnh tai lên hóng. Tuy thấy hơi kém duyên nhưng tò mò quá không nhịn được.
“Vợ cũ à, cô không nhắc chắc tôi cũng quên mất rồi.”
Lâm Nhàn ngồi thẳng dậy: “Cô ấy là một người rất chu đáo, thương tôi lắm!”
“Anh bốc phét! Tôi từng tra thông tin của anh rồi, rõ ràng anh là người chủ động ly hôn.”
Triệu Mỹ Linh lập tức vạch trần: “Người ta tốt như thế, sao anh lại đòi ly hôn?”
“Thì tôi thấy mình không xứng. Hồi mới đầu lương tháng của tôi có ba ngàn tệ, lo cơm áo gạo tiền cho gia đình chật vật lắm.”
Lâm Nhàn nhìn ra bãi biển ngoài cửa sổ, ánh mắt trở nên xa xăm: “Cô ấy đã chủ động tìm đại gia xin được bao nuôi, tất cả chỉ để giảm bớt gánh nặng kinh tế cho tôi.”
Mấy lời nghe như nói đùa này lập tức khiến mấy cô gái câm nín, không biết phải đáp lời thế nào.
May mà Lâm Nhàn lại tự kể tiếp: “Mùa đông năm đó rất lạnh, cô ấy lại chu đáo cắm cho tôi hẳn hai cái sừng. Tôi thật sự không nỡ làm lỡ dở thanh xuân của người ta, thế là chia tay.”
Hiện trường lại một lần nữa chìm vào im lặng, mọi người đồng loạt nhìn Thẩm Tiêu Nguyệt, xem cô dọn cái tàn cuộc này thế nào.
Thẩm Tiêu Nguyệt gãi gãi đầu: “À thì... anh mạnh mẽ lên nhé!”
【Hình như lúc đầu có nghe đồn rồi, là bỏ theo đại gia. Chắc đây là lý do anh chàng buông xuôi mãi vẫn không chịu đi bước nữa nhỉ.】【Nguyệt Nguyệt giờ chắc chỉ muốn độn thổ cho xong, câu "anh mạnh mẽ lên nhé" đã là niềm an ủi lớn nhất rồi. Lúc hỏi thì sướng mồm, lúc dọn tàn cuộc thì khóc thét!】
【Định nghĩa lại hai chữ "chu đáo", đến nước này rồi mà vẫn nói đỡ cho vợ cũ, mẹ nó chứ, đúng là người đàn ông tốt hiếm có khó tìm mà!】
【Biến chuyện bi thảm của mình thành chuyện cười để kể ra, chuẩn men! Trình độ tự giễu này tôi cho 10 điểm!】
【Đoạn "hai chiếc sừng" tôi thật sự không nhịn được, tôi lỡ cười mất rồi, tôi sai rồi, gõ mõ sám hối đây, công đức +1 +1 +1.】
【Toang rồi! Đạo đức và dây thần kinh cười của tôi đang đánh nhau dữ dội! Biết là không nên cười, nhưng lại chẳng nhịn nổi...】
【...】
Ván bài tiếp tục.
Mọi người càng chơi càng quen tay, thoắt cái đã giải quyết hòm hòm bài của mình, thậm chí còn có tâm trạng đi ngó nghiêng bài người khác.
Rất nhanh, Triệu Mỹ Linh chỉ còn lại đúng một lá bài.
Ba vòng trôi qua, trên tay cô vẫn trơ trọi lá bài ấy.
"Trời ạ, rốt cuộc ai đang giữ cái lá giống bài của tôi thế, mau đưa cho tôi đi chứ!"
Triệu Mỹ Linh cạn lời, vốn tưởng sắp thắng tới nơi rồi, ai dè sống chết cũng không rút được lá cần tìm.
Cô nhìn sang người ngồi trước mình là Xương Tiểu Ngọc: "Chị Ngọc, chị nhất định phải rút được cái lá giống bài của em, rồi để em rút lại đấy nhé."
"Làm sao chị biết trên tay em cầm lá gì, tùy duyên đi!"
Xương Tiểu Ngọc rút một lá, rồi đánh luôn một đôi ra ngoài.
"Bồ Tát phù hộ con!"
Triệu Mỹ Linh nhắm mắt lẩm bẩm hai câu, rồi rút đại một lá.
Tèn tén ten ten——
"Yeah! Em thắng rồi!"
Triệu Mỹ Linh cười lớn, đập mạnh hai lá bài trên tay xuống thảm chống ẩm.
"Cậu bé mồm thôi, dụ quái vật biển tới đây là tiêu đời đấy."
Thẩm Tiêu Nguyệt giật thót mình, vội vàng nhắc nhở.