Kết quả Chu Thanh vừa đến, đã gọn gàng dứt khoát phỗng tay trên.
"Lương tâm? Đó là thứ gì, có đổi được bát phẩm đan dược không?" Chu Thanh cẩn thận cất kỹ quang cầu phong ấn, nụ cười trên mặt giấu thế nào cũng không được.
"Hơn nữa, ta thế này gọi là vật tận kỳ dụng. Ngươi thử nghĩ xem, ngươi cầm viên đan dược này ra ngoài, chẳng phải vẫn phải nộp lên cho Côn Bằng lão tổ sao? Đến cuối cùng phần rơi vào tay ngươi được bao nhiêu? Chi bằng cứ để ở chỗ ta, ít nhất ta còn có thể giúp ngươi bảo quản cẩn thận."
"Bảo quản? Đồ ngươi bảo quản đã có lần nào trả lại chưa?" Thái Sơ thượng nhân cười khẩy.
"Cho nên mới gọi là bảo quản mà. Bảo quản bảo quản, bảo vệ một hồi liền quy về ta quản." Chu Thanh tỏ vẻ đứng đắn nói hươu nói vượn, ngay sau đó câu chuyện xoay chuyển, ngữ khí nghiêm túc hơn vài phần: