Bản tôn Chu Thanh đang chống Lôi Hoàng thương khẽ thở dốc, nghe vậy liền lắc đầu: "Không có giải dược. Đợi ngươi chảy hết một nửa lượng máu trong người, nó sẽ tự động dừng lại."
Âm Cửu Chuẩn há hốc mồm, đôi mắt báo trên gương mặt đen đúa trợn tròn xoe, hồi lâu sau mới rặn ra được một câu từ kẽ răng: "Mẹ kiếp, ngươi nói thật đấy à?"
"Ta nói thật."
Âm Cửu Chuẩn lại lắc lắc cái đầu, chẳng biết là do mất máu quá nhiều hay bị tức đến phát ngất. Hắn nhìn Diệp Kinh Thu thêm một cái, rồi tranh thủ lúc bản thân chưa hoàn toàn bất tỉnh, lập tức xoay người phi thân về phía xa với tốc độ nhanh nhất.
Diệp Kinh Thu nhìn Chu Thanh một cái, lau đi vết máu nơi khóe miệng, không nói thêm nửa lời, quay người rời đi theo hướng ngược lại với Âm Cửu Chuẩn.