"Mày sủa bậy bạ cái gì đấy! Đừng tưởng về đây rồi là được ra oai trước mặt đại ca. Phế vật thì ở đâu cũng là phế vật, ở chung cư đã là phế vật thì về Trái Đất mày vẫn cứ là phế vật thôi!"
Trần Kính Đường lập tức lao đến trước mặt Lý Phong, vung tay tát cho gã hai cái nổ đom đóm mắt.
"Mẹ kiếp, mày dám đánh tao à? Bố liều mạng với mày!" Hai cái tát đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của Lý Phong, gã như kẻ điên lao vào đánh trả Trần Kính Đường.
Lúc này, Trần Kính Đường chẳng khác gì người bình thường, thế nên nhất thời lại bị lép vế.
"Mẹ kiếp, vô lý vừa thôi! Ở chung cư tụi mày ức hiếp kẻ yếu, về Trái Đất rồi vẫn muốn đè đầu cưỡi cổ bọn tao à? Thế thì bọn tao mất công về đây làm cái đếch gì? Anh em, đánh chết mẹ chúng nó đi, không thể để chúng nó bắt nạt mãi được!"