"Đây là Mê Tông tiên trận được truyền lại từ thời đại trước. Lý Duy tiểu hữu, bản lĩnh của ngươi thật không nhỏ, lại có thể dựa vào sức mình thoát khỏi Mê Tông tiên trận khi nó còn chưa hoàn toàn khởi động. Trong suốt ba ngàn năm qua, ngươi là người thứ mười sáu làm được điều này đấy!"
Lão giả lúc này chẳng còn vẻ lờ đờ như khi nãy, lão tùy ý ngồi xuống một tảng đá, vỗ tay tán thưởng.
"Nếu lão phu đoán không nhầm, ngươi hẳn đã đạt tới đạo tâm viên mãn, nắm giữ quan tịch diệt, đồng thời xích hậu tạp trên người ngươi cũng rất khá. Nhờ vô số hiệu ứng cộng dồn lại mới có được kết quả này."
"Vậy nên, lão phu có một đề nghị nho nhỏ thế này. Lý Duy, sao ngươi không ở lại trong Mê Tông tiên trận này khoảng một trăm năm? Thời gian một trăm năm đủ để ngươi rèn luyện xích hậu tạp của mình tới mức thần cách viên mãn, ngươi thấy thế nào?"
Nghe vậy, Lý Duy hơi sững sờ, nhưng lập tức vỡ lẽ: "Tiền bối là thuyết khách sao? Là thuyết khách của phe nào?"