Thấy Nguyệt Tiên Nga buông lời dồn ép, Bách Hoa tiên tử vẫn ung dung mỉm cười: “Tiên Nga thong thả nghe ta nói.”
“Hoa mai ở Nam Lĩnh nở vào tháng mười là do địa khí hai miền Nam Bắc nóng lạnh khác biệt. Tình cờ gặp tiết tiểu dương xuân nên đắc khí sớm hơn đôi chút, rồi được giới văn nhân đưa vào thơ ca mà thôi, sao có thể coi là thông lệ?”
“Còn chuyện những kẻ tu đạo trong chốc lát có thể thúc ép hoa nở, đó cũng chỉ là chút huyễn thuật thoảng qua như mây khói.”
“Đến như thứ gọi là ‘Đường hoa’ ở chốn nhân gian lại càng là dùng lửa hun nóng, cưỡng ép làm trái thời tiết. Thứ gượng ép ấy làm sao đủ để làm bằng chứng?”
Nói đến đây, nàng cũng không khách khí nữa, lời lẽ trong nhu có cương: “Lại như vầng trăng tròn khuyết vơi đầy, thời khắc đều đã có trời định.”