"Ta... đang ở đâu đây?" Đường Ngôn Chi nhọc nhằn mở mắt.
Hắn cảm thấy đầu óc choáng váng, sau gáy còn hơi đau nhức.
Vừa mở mắt, hắn phát hiện bản thân dường như đang được thứ gì đó nâng lơ lửng giữa không trung.
Chưa kịp phản ứng, hắn đã rơi tuột xuống dưới.
"Đường huynh, không sao chứ?" Sở Đan Thanh hỏi thăm rồi giải thích: "Vừa rồi huynh như trúng tà, miệng cứ lảm nhảm mãi không thôi, bọn ta đành phải đánh ngất huynh."