"Ồ~" Lăng Phong Dương chợt hiểu ra: "Giờ Tý ngày mai hóa ra lại là đêm nay."
Nếu nửa đêm Đường Ngôn Chi không đến gọi dậy, e là giờ này hắn vẫn còn đang cuộn tròn trên giường ngủ say sưa.
"Chứ còn gì nữa? Ngươi đừng nói là tưởng đêm mai nhé." Đường Ngôn Chi cạn lời: "Thế thì thành giờ Tý ngày kia mất rồi."
Nghe vậy, Lăng Phong Dương không khỏi cười ngượng ngùng.
Quả thật hắn đã nghĩ như vậy, dù sao... người đàng hoàng đâu ai lại đi làm mấy chuyện này vào lúc nửa đêm canh ba cơ chứ.