"Phía trước sao lại náo nhiệt thế kia?"
Vừa vào thành, Sở Đan Thanh đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy cả con đường đã bị kẹt cứng.
Trương Hán Dương nhìn lướt qua từ xa rồi nói: "Là người bán nghệ, xem chừng còn là kẻ có chút đạo hạnh pháp thuật."
"Hả? Vậy sao họ còn đi bán nghệ?" Sở Đan Thanh không hiểu lắm.
"Chẳng qua chỉ học được dăm ba cái pháp thuật mèo cào." Trương Hán Dương giải thích: "Dùng để hàng yêu trừ ma thì không đủ sức, nhưng dùng để mưu sinh nuôi gia đình lại vô cùng thích hợp."